Thơ (tự sáng tác) : Tình « previous next »
Trang:  1  Send the topic Print
Cọng Cỏ Đêm  [Xem 499 lần]
Đỗ Hữu Tài
tai




I'm a baby
View Profile E-Mail
Cọng Cỏ Đêm
October 10, 2004, 06:12 PM


Thoang thoảng thơm nồng cọng Cỏ Đêm
Lất phất sương rơi ngỡ tơ trời
Lạc vào lối mộng hồn Dạ Thảo
Canh cánh tim ai nghẹn khổ lời

Trăng ấy đừng nhìn cọng Cỏ Đêm
Có biết ta đây đang ghen hờn
Cớ sao trăng ghẹo lời Dạ Thảo
Lẩn quẩn kề bên bóng chập chờn

Bóng tối bao trùm cọng Cỏ Đêm
Vạn vật chìm trong cõi mơ màng
Bóng ơi đừng để buồn Dạ Thảo
Kẻo dáng mong manh phải ngỡ ngàng

Gió hỡi gọi dùm cọng Cỏ Đêm
Mà thức cùng ta suốt đêm này
Gió mang êm ái dìu Dạ Thảo
Vào kiếp mê hoang chốn đọa đầy

Lá hãy đùa cùng cọng Cỏ Đêm
Dìu dặt êm êm tiếng thì thào
Lá rơi nhè nhẹ vào Dạ Thảo
Để biết tình ta rất ngọt ngào

Mây nhớ vỗ về cọng Cỏ Đêm
Đời sống đôi khi có mơ hồ
Mây ơi nhắn nhủ cùng Dạ Thảo
Cứ sống đời vui, cứ trầm trồ

Đỗ Hữu Tài
9-10-2004

Dạ Thảo




Ảo mộng
View Profile E-Mail
Re:Cọng Cỏ Đêm
October 11, 2004, 03:43 PM

MỘT LOÀI CỎ HOA

Khi ánh hoàng hôn vừa đến vội
Là lúc ...bắt đầu của đêm đen.....
Nhân loại vui cười trong mờ ảo...
Có ai còn nhớ...loài cỏ đêm

Vẫn sống........âm thầm trong bóng tối
Trầm lặng...
...cho đời một sắc hương

Ngào ngạt - dẫu là hoa đồng nội
NhÆ°ng...
Đơn sơ....mang nét đẹp lạ thường

Man mác.......nỗi buồn hoa ấp ôm
Một khối tình.......mộc mạc dịu dàng

Mối tình...
...cô quạnh, đơn phương ấy
Vĩnh cữu......dẫu đời hoa.... mong manh

Chỉ sống một đêm...... Chỉ một đêm
Lúc ánh bình minh...hé góc trời
Hoa tàn...Cánh rũ...
Hoa gục chết....
NhÆ°ng....

Tình kia vẫn mãi sống muôn đời
không.....
..tàn phai!

Dạ Thảo

-----------------

Cám Æ¡n Tài  .... bài thÆ¡ Tài làm thật dá»… thÆ°Æ¡ng, nhẹ nhàng và gây cảm xúc thật nhiều cho người đọc .
Rất vui có được người bạn quí như Tài!
Mến,

DT

Mưa chiều như áng phù vân
Tình yêu như khói sương dần bay xa
Ngậm Ngùi





View Profile
Re:Cọng Cỏ Đêm
October 11, 2004, 08:47 PM

[color=Purple]ThÆ¡ hay, rất nhiều cảm xúc anh Tài và sis DT  [/color]

Trên đời này có rất nhiều thứ không cần thiết phải biểu hiện bằng lời nói, nhưng nó lại khắc sâu mãi mãi không phai nhòa trong ký ức mỗi người, nó trở thành một dấu vết vĩnh hằng của cuộc sống
Trang:  1  Send the topic Print 
« previous next »